Môn Ngữ Văn Lớp 10 Giúp em với huhu :(( Đọc đoạn văn bản sau và thực hiện các yêu cầu: Người ta gọi ông là “Hiệp khùng”. Ông có một chuỗi phòng trọ ở cổng

Question

Môn Ngữ Văn Lớp 10 Giúp em với huhu :((
Đọc đoạn văn bản sau và thực hiện các yêu cầu:
Người ta gọi ông là “Hiệp khùng”. Ông có một chuỗi phòng trọ ở cổng viện Nhi TW – và chỉ thu
15.000 đồng/người/ngày. Nhà trọ của ông Hiệp dành cho những gia đình bệnh nhi khó khăn, những đồng bào dân tộc hay người từ quê lên phải điều trị dài ngày. Nếu có ai khó khăn quá, ông sẽ miễn luôn cả tiền trọ, rồi tự đi chạy vạy quyên góp để giúp đỡ các cháu điều trị. Mà ông Hiệp vẫn tự hào, rằng dù chỉ thu
15.000 đồng, nhưng nhà trọ của ông không thiếu thứ gì, có quạt điện, wifi, nước lạnh, bếp đun… người ở chỉ còn phải mua mỗi xà phòng.
…Có một điểm đặc biệt ở ông Hiệp: người chủ nhà trọ thừa nhận rằng mình đang kinh doanh. Còn chỉnh những người ở trọ nghèo khó cũng nói về ông như một nhà từ thiện. Nhưng không, ông có một bài toán kinh doanh rất rạch ròi.
Ông vừa dùng nhà mình, vừa đi thuê nhà khác làm phòng trọ, mướn người làm, một tháng hết 80 triệu. Nhưng ông tính, nếu lúc nào phòng cũng kín, thì một tháng ông thu về hơn 80 triệu một chút…Dư ra một chút để ông Hiệp tự sống trong căn phòng 6 mét vuông ông dành lại cho bản thân…Đó là một bài toán kinh doanh rất thực tế. Nó chỉ khác những bài toán kinh doanh phổ biến khác, ở một điểm, là chủ doanh nghiệp không đặt lợi nhuận lên trước. Ông đặt lợi ích của “khách hàng” – tức là những bệnh nhi có hoàn cảnh khó khăn – lên đầu. Ông gần như không lấy lãi.
Mười lăm nghìn đồng ấy, nằm chênh vênh giữa ranh giới của một cuộc kinh doanh và một sự giúp đỡ. Mười lăm nghìn đồng ấy, nằm giữa đường biên của một thương nhân lão luyện và một nhà hoạt động xã hội.
Tôi không nói với ông, nhưng cái ông đang làm, là một mô hình doanh nghiệp xã hội mẫu mực. Đó là một mô hình phổ biến ở nhiều quốc gia phát triển, nhưng vẫn còn rất hiếm ở nước ta: những cuộc từ thiện thường chỉ trông vào nguồn tài trợ mà không thể tự nuôi sống được mình lâu dài; còn những cuộc kinh doanh, thì hay rơi vào cảnh cực đoan chạy theo lợi nhuận.
Trong sự nghiệp của mình, chúng ta sẽ rất nhiều lần gặp một “điểm cân bằng” như 15 nghìn đồng của ông Hiệp. Đó là lúc ta sẽ lựa chọn giữa lợi ích tuyệt đối của bản thân, và việc san sẻ lợi ích với cộng đồng
(Theo Đức Hoàng_vnexpress.net 03/05/2017)
Câu 1: Phương thức biểu đạt chính của văn bản là gì?
Câu 2: Dựa vào văn bản, hãy giải thích thế nào là “doanh nghiệp xã hội”?
Câu 3: Theo anh/ chị, vì sao nhân vật chính được nói đến trong đoạn văn bản lại có biệt danh là “Hiệp
khùng”?
Câu 4: Thông điệp mà tác giả muốn đưa ra khi nói tới số tiền mười lăm nghìn đồng trong đoạn văn (4) là gì? Giúp em bài này với ạ em cần gấp, đừng copy nguồn trên mạng nha. Em xin cảm ơn thầy cô và các bạn nhiều.

in progress 0
Reagan 8 tháng 2022-04-17T18:27:56+00:00 1 Answer 0 views 0

Trả lời ( )

  1. 1, Phương thức biểu đạt chính: nghị luận

    2,

    Doanh nghiệp xã hội: là việc kinh doanh không đặt lợi nhuận của mình lên trước mà đặt lợi ích của những ngươi khác  lên trước. Kinh doanh xã hội là mô hình kinh doanh đạt được sự cân bằng, phổ biến ở quốc gia đang phát triển, đứng giữa mô hình từ thiện và mô hình lợi nhuận, không phải mô hình từ thiện dễ sụp đổ do phụ thuộc vào tài trợ, mà cũng không phải là mô hình lợi nhuận cực đoan.

    3.

    Biệt danh đó là bởi vì ông khác với người khác. Nếu như người kinh doanh khác, họ sẽ đặt lợi nhuận của chính mình lên trên hết mà thu phí ở của người bệnh với giá cắt cổ. Ông Hiệp không làm thế, ông xây dựng mô hình kinh doanh mà lợi ích của cộng đồng được đặt lên trên hết.

    4.

    Thông điệp mà tác giả muốn đưa ra khi nói tới số tiền  mười lăm nghìn đồng đó là đây chính là điểm ranh giới mà ta cần xác định được giữa lợi ích tuyệt đối của bản thân và san sẻ lợi ích với cộng đồng.

Leave an answer

Browse

14:7-5x6+12:4 = ? ( )