Môn Ngữ Văn Lớp 10 Phân tích 8 câu cuối của đoạn trích “trao duyên”(không chép mạng)

Question

Môn Ngữ Văn Lớp 10 Phân tích 8 câu cuối của đoạn trích “trao duyên”(không chép mạng) Giúp em bài này với ạ em cần gấp, đừng copy nguồn trên mạng nha. Em xin cảm ơn thầy cô và các bạn nhiều.

in progress 0
Brielle 1 tuần 2022-01-08T11:45:29+00:00 2 Answers 0 views 0

Trả lời ( )

    0
    2022-01-08T11:47:02+00:00

    A, MB

    – giới thiệu đại thi hào Nguyễn Du: Nguyễn Du được sinh ra trong một gia đình có truyền thống làm quan triều đình và văn chương lỗi lạc. Dù được sống trong nhung lụa từ nhỏ nhưng số phận của ông lại vô cùng bấp bênh khi sớm mồ côi cả cha và mẹ. Ông từng bị triều đình Tây Sơn bắt nhưng thả đi vì là người có tài. Sự nghiệp văn chương của Nguyễn Du vô cùng đồ sộ nhưng tác phẩm nổi tiếng nhất của ông có lẽ là “Truyện Kiều”, đã được xuất bản ra nước ngoài.

    – Truyện Kiều kể về những lưu lạc, đau khổ, sóng gió xoay quanh một người con gái xinh đẹp là Thúy Kiều.

    – Đoạn trích “Chị em Thúy Kiều” là cuộc trao duyên của Kiều cho em gái của mình là Thúy Vân khi cô phải bán thân mình chuộc cha và em mà lỡ mất duyên với chàng Kim.

    – Và 8 câu cuối chính là sự đau khổ đến tột cùng của Thúy Kiều.

    B, TB

    1, Thực trạng đau xót cho nỗi đau của Thúy Kiều.

    – Hình ảnh “trâm gãy gương tan”, “tơ duyên ngắn ngủi” là những hình ảnh của sự tan vỡ trong tình yêu, chấm dứt trong tình yêu. Mà đây là tình huống khó xử buộc Kiều phải chấp nhận hy sinh tình yêu đẹp đẽ của mình trong đau khổ và dằn vặt đến tột cùng xót xa, đau đớn.

    – Trong sự đau khổ ấy, Kiều nhận thực được số phận và cuộc đời của mình. Hình ảnh “phận bạc như vôi/ Nước chảy hoa trôi lỡ làng” cho thấy số phận đau khổ, bạc bẽo của Kiều; đồng thời là sự lỡ duyên với người mình yêu, chẳng thể nào mà đến với nhau được.

    Tác giả đã sử dụng một loạt những hình ảnh ước lệ tượng trưng vô cùng sâu sắc để tạo được cho đoạn trích cảm xúc bi thương và đau khổ tột cùng của Thúy Kiều, trước tình cảnh trao duyên.

    Đây đều như là những lời mà Kiều tự nói với mình, cho thấy sự đau khổ, tiếc nuối của nhân vật về quá khứ đã từng tươi đẹp biết bao, giờ chỉ còn sóng gió và tai ương mà thôi.

    2, Kiều nhận mình là người phụ bạc và chính thức từ biệt chàng Kim.

    – Đầu tiên, Kiều không chỉ nhận mình là kẻ phụ bạc, là kẻ có lỗi với chàng Kim mà hành động “lạy” ở đây còn cho thấy cái lạy của sự tội lội, của sự tiếc nuối, khác với cái lạy hàm ơn ở đầu bài thơ.

    – Dường như, Kiều đã quên đi xúc cảm đau khổ bên trong mình để mà vẫn nghĩ đến chàng Kim. Điều này cho thấy đức tính hy sinh cao đẹp ở Kiều. Ta có thể thấy cuộc đời đầy nhiệt ngã đầy đau đớn, tủi hờn của Thúy Kiều và chính Kiều là người nhận thức được rõ nhất về cuộc đời mình, vì thế nỗi đau càng thêm xót xa.
    – Những lời thơ nói với Kim Trọng ở cuối càng thể hiện sự đau xót: “Ơi Kim Lang, hỡi Kim Lang/Thôi thôi thiếp đã phụ chàng từ đây!”

    – Ta thấy được giọng thơ Thúy Kiều như da diết vừa nghẹn ngào như những tiếng nấc trong đau khổ và bất lực. Đồng thời, thán từ “Ôi, hỡi” chính Là tiếng kêu đau đớn, tuyệt vọng của Kiều. Hai lần nhắc tên Kim Trọng cho thấy sự đau khổ đến tức tưởi, nghẹn ngào. Vì đây chính là sự đau đớn tột cùng, đỉnh điểm của Kiều vì phụ tình Kim Trọng

    C, KB

    Tóm lại, 8 câu thơ cuối chính là xúc cảm đau khổ của Thúy Kiều về mối tình dang dở của mình. Có lẽ, Kiều chỉ trao được duyên chứ chẳng thể trao được tình.

    0
    2022-01-08T11:47:20+00:00

    Trao duyên cho em, nỗi đau này ai có thể thấu cho nàng Kiều. Sau giây phút vô cùng đau đớn, Kiều rơi vào nỗi đau khổ và tuyệt vọng đến cùng cực, nàng nghĩ về Kim Trọng và càng đau xót hơn, nỗi đau đó được thể hiện trong tám câu thơ cuối trong đoạn trích: “Trao duyên”.Trong tột cùng nỗi đau khổ và tuyệt vọng, Kiều nghĩ về Kim Trọng. Với nàng Kim Trọng là tất cả, là niềm tin, hi vọng, là niềm an ủi, chia sẻ với nàng mọi điều. Tuy nhiên, Kim Trọng lại đang ở cách nàng rất xa, bởi thế cuộc đối thoại này với Kim Trọng chỉ là trong tưởng tượng. Nàng cất lên lời than vô cùng chua xót, đau đớn trước thực tại phũ phàng:Bây giờ trâm gãy gương tan,Kể làm sao xiết muôn vàn ái ân.Thành ngữ “Trâm gãy gương tan” là sự tan vỡ của tình yêu, cũng là sự tan nát trong trái tim Thúy Kiều. Tình yêu với của nàng với Kim Trọng ngày một nâng lên, ngày càng tha thiết thì nỗi đau, sự dằn vặt trong trái tim nàng càng mạnh mẽ, càng đớn đau hơn. Lời nàng tạ tội của nàng thật thương tâm: “Trăm nghìn gửi lạy tình quân/ Tơ duyên ngắn ngủi có ngần ấy thôi”. Kiều cất lên lời oán trách số phận, trách sự vô tình, khắc nghiệt của cuộc đời, than thở cho số phận éo le, mỏng manh, bạc bẽo của bản thân.Phận sao phận bạc như vôiĐã đành nước chảy hoa trôi lỡ làng.Dường như lúc này đây tình cảm của nàng đã lấn át cả lí trí. “Phận bạc” ở đây được sử dụng như một lời nói lên án cả xã hội phong kiến. Nhưng dù như vậy nàng cũng đành bất lực “đã đành” như một lời thở than, cam chịu số phận đớn đau. Số phận nàng ta cũng bắt gặp trong rất nhiều tác phẩm như nàng Vũ Nương bất hạnh bị chồng ruồng rẫy phải tự vẫn để minh oan, hay những người con gái được phản ánh trong các câu ca dao:“Thân em như tấm lụa đàoPhất phơ giữa chợ biết vào tay ai”Câu thơ cho thấy thân phận nhỏ bé hơn bao giờ hết của nàng Kiều. Hơn thế nữa, câu thơ cũng là lời dự cảm, một lời lo lắng cho tương lai đầy bất trắc phía trước. Hình ảnh “hoa” vốn là biểu trưng cho người con gái đẹp, ở đây không ai khác chính là nàng Kiều nhưng những bông hoa ấy lại trôi lỡ làng, vô định, không biết cuộc đời sẽ ra sao và đi đâu về đâu. Nỗi đau trào dâng, bao nhiêu tình cảm dồn nén choán đầy cả tâm trí. Bởi vậy, nàng thốt lên lời xin lỗi đầy đau đớn với Kim Trọng:Ơi Kim Lang! Hỡi Kim LangThôi thôi thiếp đã phụ chàng từ đâyCó lẽ rằng đây là lần cuối cùng nàng có thể gọi Kim Trọng là “Kim Lang” tha thiết như thế. Thúy Kiều gọi Kim Trọng hai lần dường như bao nhiêu tình cảm chất chứa đều được thốt lên qua tiếng gọi người yêu đầy tha thiết của nàng. Kiều vẫn nhận mình là người phụ bạc, khiến nỗi đau như đang dấy lên không ngớt trong lòng nàng. Sau đoạn đối thoại với Kim Trọng nỗi đau về tình yêu tan vỡ trào dâng trong trái tim Kiều. Sau cả một đêm thức trắng không thể tiếp tục chịu đựng hơn được nữa, Kiều đã ngất đi:Cạn lời hồn ngất máu sayMột hơi lạnh ngắt, đôi tay giá đồngKết thúc đoạn trích “Trao duyên”, duyên thì được trao, nhưng tình thì lại không thể. Mâu thuẫn giữa tình cảm và lí trí trong trái tim Kiều vì thế chưa được giải quyết hoàn toàn. Mặc cảm vì mình là người phụ tình, nỗi đau ấy sẽ còn dày xé nàng trong suốt mười lăm năm lưu lạc.Đoạn trích là sự kết hợp hài hòa giữa tự sự và trữ tình, ngôn ngữ độc thoại đã cho thấy nỗi đau đớn đến tột cùng của Thúy Kiều. Nhưng đồng thời qua những câu thơ ngắn ngủi đã cho thấy tình cảm và nhân cách đẹp đẽ của nàng, dù rơi vào đau khổ tuyệt vọng đến cùng cực nhưng nàng vẫn luôn lo nghĩ cho người khác mà quên đi nỗi đau của bản thân.

Leave an answer

Browse

14:7-5x6+12:4 = ? ( )