Môn Ngữ Văn Lớp 11 hoá thân vào nhân vật chí phèo để kể lại cuộc đời của mình

Question

Môn Ngữ Văn Lớp 11 hoá thân vào nhân vật chí phèo để kể lại cuộc đời của mình Giúp em bài này với ạ em cần gấp, đừng copy nguồn trên mạng nha. Em xin cảm ơn thầy cô và các bạn nhiều.

in progress 0
Bella 5 tháng 2022-01-06T13:35:12+00:00 2 Answers 0 views 0

Trả lời ( )

    0
    2022-01-06T13:36:13+00:00

    Nhắc đến làng Vũ Đại hẳn không ai không nhớ đến Chí Phèo- một con quỷ dữ- một kẻ chỉ có cái nghề là rạch mặt ăn vạ. Và tôi, chính là Chí Phèo trong tác phẩm cùng tên của nhà văn Nam Cao.

    Tôi sinh ra tại một cái lò gạch cũ bỏ hoang, không hề biết cha mẹ mình là ai, rồi sau đó được một người đi thả ống lươn nhặt được mang về đem cho người đàn bà góa mù, bà này bán lại tôi cho bác phó cối. Khi bác phó cối chết, tôi được người dân trong làng nuôi khôn lớn, rồi đến khi trạc tuổi 20 thì làm canh điền của Bá Kiến. Thời đó, tôi từng nuôi một ước mơ rất giản dị: Có một gia đình nho nhỏ, chồng cuốc mướn cày thuê, vợ dệt vải. Rồi sẽ bỏ một con lợn nuôi để làm vốn liếng. Khá giả thì mua dăm ba sào ruộng làm. Thế nhưng, cái ước mơ ấy đã bị bóp nghẹt bởi những cơn ghen vu vơ của lão Bá Kiến. Mụ vợ Bá Kiến thích tôi bởi tính cách thật thà, vì vậy thường xuyên dụ dỗ tôi phải đấm lưng và bóp chân cho mụ. Thấy vợ đối tốt với tôi, Bá Kiến ghen tuông và tìm cách đẩy tôi vào tù.

    Cũng từ đây tính cách, cuộc đời tôi có nhiều chuyển biến, từ một con người hiền lành, tốt tính tôi trở thành một kẻ thô lỗ, cộc cằn. Vừa về say khướt, tôi cầm vỏ chai đến nhà Bá Kiến – bây giờ Lí Kiến đã là Bá Hộ, Nghị Viên, tiên chỉ làng Vũ Đại – chửi bới, rạch mặt ăn vạ. Lão Bá Kiến khôn róc đời đã xử nhũn với tôi. Với những kẻ cố cùng liều thân “trị không được thì dùng”, “dùng thằng đầu bò trị những thằng đầu bò”. Thế chỉ là một bữa rượu, một đồng bạc, tôi hả hê ra về và trở thành “chỗ đày tớ tay chân” của lão để khi cần chỉ cho hắn năm hào uống rượu, là có thể sai tôi đến tác hại bất cứ anh nào không nghe mình. Kể từ đó, tôi luôn đắm chìm trong men rượu. Mọi người thường nói rằng tôi say thì sẽ làm bất cứ cái gì người ta sai bảo và tôi đã trở thành “con quỹ dữ của làng Vũ Đại” từ lúc nào không biết.

    Ngỡ như cuộc đời tôi sẽ trượt dài trong những tháng ngày không hồi kết thì tình cờ vào một đêm trăng tại vườn chuối, tôi đã gặp Thị Nở – người đàn bà xấu đến ma chê quỷ hờn. Tôi ôm chầm lấy Thị Nở và ăn nằm với Thị. Sáng hôm sau, tôi bị cảm, Thị Nở nấu cho tôi bát cháo hành để giải rượu.Nhận lấy bát cháo mà tôi thấy khóe mắt mình ươn ướt. Bởi lẽ đây là lần đầu tiên tôi được một người đàn bà cho. Đời tôi chưa bao giờ được chăm sóc bởi một tay đàn bà. Vậy mà Thị Nở không chỉ đưa cháo đến mà còn múc ra bát và giục tôi ăn nóng. Tôi cảm thấy bát cháo ấy sao mà ngon đến thế. Nó như một liều tiên dược vừa giải cảm vừa giải độc, góp phần thức tỉnh phần người trong tôi. Chính vì vậy, tôi khao khát được trở lại làm người lương thiện và khấp khởi chờ mong Thị sẽ mở đường cho mình.

    Thế nhưng cảnh cửa cuộc đời vừa mở ra trước mắt tôi đã bị đóng sập lại bởi bà cô Thị Nở- người đại diện cho dân làng Vũ Đại- đã dứt khoát không chấp nhận tôi. Bà ta không thể chấp nhận việc cháu bà đi lấy một thằng không cha, một kẻ chỉ có mỗi cái nghề là rạch mặt ăn vạ. Vậy là tôi lại trở về với những tháng ngày tăm tối trước kia, trở về với cuộc sống thật giả lẫn lộn của loài quỷ dữ. Nhưng giờ đây lương tri đã thức tỉnh, hương cháo hành cứ quyện vào trong tâm hồn khiến tôi ôm mặt khóc rưng rức.Giờ đây, tôi đang phải đối mặt với chính bản thân mình, trong sự day dứt và dằn vặt của lương tâm.

     

    0
    2022-01-06T13:36:37+00:00

    1.Mở bài: Giới thiệu bản thân

    2. Thân bài:

    Tự thuật lại quãng đời mình.

    + Sinh ra

    + Lớn lên đi làm

    + Vào tù

    + Ra tù

    + Gặp gỡ Thị Nở

    + Giết Bá Kiến và tự sát

    3. Kết bài:

    Cảm nghĩ của bản thân

    Bài làm

    Tôi- Chí Phèo hiện đang là một hồn ma vất vưởng. Dường như tội lỗi tôi gây ra không cho tôi cơ hộ để sống một kiếp đời mới. Lang thang vô định từ nơi này sang nơi khác, tôi nhớ về cuộc đời mình. Cuộc đời tôi đã được nhà văn Nam Cao khắc họa trong truyện ngắn mang tên Chí Phèo vốn chẳng xa lạ với các bạn. Nay, tôi xin phép kể lại cuộc đời mình.

    Tôi sinh ra chẳng có một gia đình hạnh phúc. Tôi bị bỏ rơi ở cái lò gạch cũ. Tình cờ có người đi thả ống lươn đi qua đó, nghe thấy tiếng khóc của tôi nên đã cứu tôi và đem tôi cho một người đàn bà góa mù nuôi và tôi bị bán cho bác phó cối. Nếu không có ngày hôm ấy, khong biết tôi đã chết cô đơn, tủi nhục thế nào? Được một thời gian thì bác phó cối cũng chết. Chí tôi đã sống bằng sự chăm sóc của dân làng. Người này người nọ góp sức cho tôi mỗi người một ít và rồi tôi lớn lên thành anh canh điền hiền lành mà mọi người cũng quý mến tôi. 

    Tôi đi làm công cho nhà Bá Kiến. Cụ bá vốn nổi tiếng trong làng, là bề trên mà chúng tôi ai ai cũng kiêng nể, sợ hãi. Cụ bá tuổi đã lớn mà có tới ba bà vợ. Tôi làm vì mong có chút vốn liếng. Ấy thế mà bà vợ ba của cụ bá lại dở trò, muốn tôi xoa bóp chân. Kẻ hầu người hạ như tôi phải tuân theo mà thấy tủi nhục, thấy xấu hổ trong lòng. Chỉ vì hành động quá phận của bà ba mà cụ bá ghen ghét, đẩy tôi vào ngục tối. Đời tôi đã bao giờ biết đến nơi cực lao như vậy. Và tôi đã thay đổi, thay đổi sau mấy năm đi tù. Máu me, độc ác, nhẫn tâm, nhân hình của tôi đã biến dạng chính trong nhà tù thực dân thối nát đó từ đây.

    Tô ra tù, ra tù với tiếng chửi. Tôi thay đổi rồi! Tôi chỉ biết ngày đêm chìm trong rượu. Mà rượu tôi uống là kết quả của quá trình rạch mặt ăn vạ người ta. Cứ hết tiền, cứ say, tôi lại đến nhà Bá Kiến chửi bới và được ông ta bố thí cho vài đồng bạc. Tôi khi ấy làm gì còn biết đâu là liêm sỉ xấu hổ. Hai lần tôi đến nhà Bá Kiến cũng là lúc tôi đã thành kẻ bị giày xéo. Bá Kiến lợi dụng kẻ cùng đường như tôi để trị thằng đầu bò là Tự Lãng. Tôi còn khiến Tự Lãng- kẻ cầm đầu bọn xấu xa bị chết thì có sá gì. Toàn bộ dân làng Vũ Đại khiếp sợ tôi. CÒn tôi, trong cơn say, tôi có biết gì đâu ngoài sự lì lợm, xấu xa. Cuộc đời tôi là một cuộc đời ăn vạ, một cuộc đời vô đạo đức như thế và là con quỷ của dân làng Vũ Đại như vậy! 

    Ấy thế mà cuộc gặp gỡ Thị Nở lại thay đổi cuộc đời tôi. Chắc chỉ có Thị- dở dở ương ương mới không căm ghét kẻ xấu xa như tôi. Tôi và thị đã sống làm vợ, làm chồng trong sáu ngày. Giây phút người đàn bà người ta bảo nhau là xâu xí, là dở hơi ấy cho tôi thưởng thứ c hương vị cháo hành, tôi hạnh phúc trào dâng. Và lần đầu tiên, lần đầu tiên tôi được đối xử như con người sau bao năm quằn quại. Tôi lại nghĩ về ước mơ hạnh phúc, về gia đình nhỏ. Tôi bảo với thị về cùng chung sống. Thị cũng thích thú và đi nói chuyện với bà cô- người thân duy nhất của thị. Tôi chờ mãi, chờ mãi, tôi lại lấy rượu ra uống giải sầu. Ai ngờ thị mang đến tin dữ là bà cô thị ghét bỏ tôi- “lấy ai không lấy lại đi lấy thằng chỉ có một nghề là rạch mặt ăn vạ”. Tôi căm giận, thị đi, ngọn lửa giận dữ lại bùng lên trong tôi. Tôi muốn giết chết mụ khoặm già kia. Rượu làm nỗi căm tức trong tôi như lớn hơn. Tôi rảo bước, rảo bước nhanh để giết mụ gì kia.

    Bước chân thay vì đưa tôi đến để giết mụ già kia thì tôi lại đến nhà Bá Kiến. Nỗi căm tức trong tôi lớn vô cùng. Nhưng không hiểu sao tôi lại càng tỉnh táo. Tôi đến nhà Bá Kiến, tôi gọi lão ra và thét: “Tôi muốn làm người lương thiện” khi lão ấy xúc phạm, chà đạp tôi. Tôi giết lão, giết lão máu lênh láng. Và tôi, tôi đạt ý nguyện, sống tiếp làm gì nữa. Một nhát dao, tôi kết liễu đời mình như thế đó.

    Tôi chết đi, hồn tôi vẫn vấn vương thế gian. Và, tôi thấy mình thật xấu xa. Nhìn hình ảnh Thị Nở nhìn lên lò gạch cũ và cái bụng của mình, lòng tôi lại tràn ngập nỗi sợ. Cuộc đời, cuộc đòi người nông dân bị tha hóa như tôi, kết thúc đớn đau. Tôi chẳng dám nhìn về tương lai hay hi vọng một màu xanh hi vọng! 

Leave an answer

Browse

14:7-5x6+12:4 = ? ( )