Môn Ngữ Văn Lớp 6 Em hãy đóng vai một cây cổ thụ trên đường phố kể về những biến cố mà nó đã trải qua trong cuộc đời< viết bài văn không copy mạng nhé>

Question

Môn Ngữ Văn Lớp 6 Em hãy đóng vai một cây cổ thụ trên đường phố kể về những biến cố mà nó đã trải qua trong cuộc đời< viết bài văn không copy mạng nhé> Giúp em bài này với ạ em cần gấp, đừng copy nguồn trên mạng nha. Em xin cảm ơn thầy cô và các bạn nhiều.

in progress 0
Daisy 1 tuần 2022-01-10T19:12:51+00:00 2 Answers 0 views 0

Trả lời ( )

    0
    2022-01-10T19:14:31+00:00

    *Bạn tham khảo nha*

    *Dàn ý

    1. Mở bài

    – Giới thiệu về bản thân

    – Dẫn dắt câu chuyện

    2. Thân bài

    – Giới thiệu về cuộc sống quanh mình

    – Diễn biến những câu chuyện xảy ra

    – Suy nghĩ của mình về sự việc diễn ra

    – Nguyên nhân, hậu quả của việc đó

    3. Kết bài

    – Khẳng định lại vấn đề

    – Bài học rút ra

    *Bài tham khảo 

       Thế giới này sắp cạn kiện oxi, lá phổi xanh dần biến mất. Nơi ấy gần như đã chết và tôi cũng vậy. Trên đường phố này, các bạn của tôi đã đi rồi, giờ còn tôi, còn tôi lẽ loi ở đây. Như rồi, sắp phải xa trần gian này rồi, cần gì phải tiếc nuối nó nữa khi không còn hy vọng.

        Những tiếng của máy cưa, máy xúc ồn ào đang dần xâm chiếm cơ thể chúng tôi. Nó đến đây, chắc cũng biết tôi là một cái cây rồi. Không phải là cây còn non hay còn trẻ mà là một cái cây cổ thụ lâu năm. Sống cũng hơn 40 năm rồi mà thế giới này vẫn cứ đứng yêu ở đây, không thể di chuyển cho dù mong muốn nó. Chỉ còn vài ngày nữa, tôi cũng sẽ nhắm mắt, đi đến với những người bạn của tôi. Chắc gì, ai đã quan tâm, ai nhìn vào trong tâm trí tôi, hiểu tôi? 

         Quá khứ của tôi, chắc gì ai đã biết. Cuộc sống của tôi, chắc gì con người để ý đến. Những lá vàng, nó rơi từ từ xuống, cũng chẳng ai ngó nghiêng. Chỉ có những người bạn, những người bạn đã sống bên tôi nhưng rồi họ cũng đi, đi mãi.  

          Nghe đến đây, không cần kể nữa cũng đã thấy cuộc đời của tôi rất nhạt nhẽo, không yên bình như con người. Trai qua nhiều dông bão, khó khăn và giờ đây, chỉ còn biết nằm xuống bên mặt đất hay đứng chờ cái ngày cuối đời của mình. Bạn tôi, giờ nó cũng đã đi xa, chắc nó vẫn đang chờ tôi. Mong nó sẽ nhớ lời hứa giữa tôi và nó. Chỉ cò ít ngày nữa thôi, chúng tôi sẽ lại gặp nhau. Cùng nhau bước trên con đường mới khác với con đường này.

           Không phải cây cối là không có cảm xúc, thực chất cảm xúc ấy con người không thể nhìn thấu nó thôi. Và tôi cũng vậy, giờ còn ai hiểu được tâm trạng của tôi. Chỉ có nó, con bạn thân của tôi, nhưng nó đâu?.    

           Cuộc đời của tôi coi như chấm chứt tại đây, con người thật là ác độc. Chặt phá rừng, hủy hại cuộc đời của cây xanh. Hậu quả của việc này, chắc chắn oxi sẽ cạn kiệt, con người sẽ không còn oxi để hô hấp nữa. Nhưng vẫn còn những người tốt bụng, thật tội cho họ vì sống với những người ác độc như thế kia.

    0
    2022-01-10T19:14:43+00:00

    1. Mở bài;

    nêu yêu cầu của đề.

    2. Thân bài:

    – Hoàn cảnh của bản thân+ Hồi tưởng quá khứ.

    _ ý thức thực tại.

    3. Kết bài:

    Cảm nghĩ của bản thân.

    Bài làm

    Tôi là cây xà cừ. Tôi đã sống trên con đường tấp nập này cả mấy chục năm nay. tôi vẫn cứ ngỡ tưởng mới chỉ ngày nào tôi còn là một cây non được vun trồng, chăm bón. Vậy mà nay, thời gian trôi qua nhanh thật nhanh với không biết bao nhiêu những biến cố tôi đã trải qua trong cuộc đời này.

    Tôi của hiện tại chỉ là một cây cổ thụ với vòng đời dài. Giữa phố phường tấp nập ,tôi vẫn ở đó sừng sững uy nghi, chỉ có những con người thời đại thì đổi thay. Quanh tôi nào là bàng, là phượng vĩ, nhưng thế hệ trẻ ấy còn quá non để có thể chống chọi với đời.

    Quá khứ của tôi là khoản thời gian xa xưa. Ngày ấy, thủ đô vẫn còn chưa ồn ã như bây giờ. Tôi là một cây non được vun xới nhằm làm bóng mát khu phố. Dưới cái nhiệt tình và lòng mong chờ thiết tha của mọi người, tôi đã lớn lên như thế. Tôi vươn cao cành là xum xuê che bóng mát cho tất cả mọi người. Gió mưa, bão giông càng làm tôi thêm kiên cường, cứng cáp. Mọi thứ cứ đổi thay dần, nhà mái dần được thay thế bằng những ngôi nhà tập thể, nhà cao tầng san sát, tất cả đều thất bại khi thần thời gian can dự vào. May thay, tôi dưới tay thần thời gian thêm vững vàng để làm nhiệm vụ tỏa bóng mát tới muôn nơi. Tôi không bao giờ quên đi hình ảnh những cô cậu nhỏ nô đùa dưới thân tôi, những câu chuyện nhỏ được người người tâm sự. Năm tháng tuổi thơ, năm tháng trưởng thành của tôi đã chứng kiến bao điều đáng yêu, tuyệt vời như thế. Tôi đã chứng kiến cả những năm nghiệt ngã khi mưa bom kẻ thù xối xuống quê hương. Dù khi ấy là một cây còn non nhưng chứng kiến nỗi đau chung của mọi người tôi cũng đau thương vô cùng. Và tôi hiểu phải kiên cường thì mới có thể chống lại bão giông.

    Và thấm thoắt thời gian trôi, tôi đã thành cây cổ thụ lúc nào chẳng hay. Tôi chứng kiến thời đại đổi thay, chứng kiến con người ngày một lạ dần. Tôi cũng không biết có phải là may mắn không khi tôi vẫn ở đây, vẫn được chứng kiến giờ phút cuộc đời này. Chỉ là ngoài kia, bao người bạn khác của tôi đã thành nạn nhân của những lâm tặc, bị chặt đi vì để có đất làm nhà, xây khu đô thị. Buồn khổ lắm thay! Tôi cứ ngỡ tưởng mình đã phản kháng, đã chẳng còn gì để thêm thở dài ngao ngán nhưng quả thực cuộc đời vẫn buồn là thế! Những ô nhiễm khói bụi, đủ thứ tệ nạn xảy đến khiến cuộc đời vốn xanh tươi trong kí ức tôi cứ dần phai nhạt. Những chiếc lá quanh mình tôi phủ toàn những bụi đau đớn làm sao. Tôi không còn là người bạn tâm tình của tuổi thơ, tuổi già mà chỉ là một loài cây xa lạ bên đường cứ vươn mình mà chẳng ai buồn quan tâm, để ý. Mọi thứ cứ xảy đến như vậy! 

    Tôi -xà cừ vẫn ở đây ,ở đây cho đến phút cuối của cuộc đời. Không biết thời gian phía trước chảy trôi ra sao, nhưng tôi vẫn khao khát niềm hiến dân trọn vẹn cho hương sắc cuộc đời dẫu cuộc đời, con người cứ dần quên tôi, dần quên mãi mãi. 

Leave an answer

Browse

14:7-5x6+12:4 = ? ( )