Môn Ngữ Văn Lớp 6 Viết thư cho bố mẹ thể hiện lòng biết ơn và lời muốn nói với bố mẹ

Question

Môn Ngữ Văn Lớp 6 Viết thư cho bố mẹ thể hiện lòng biết ơn và lời muốn nói với bố mẹ Giúp em bài này với ạ em cần gấp, đừng copy nguồn trên mạng nha. Em xin cảm ơn thầy cô và các bạn nhiều.

in progress 0
Melody 2 ngày 2022-01-14T04:36:00+00:00 2 Answers 0 views 0

Trả lời ( )

    0
    2022-01-14T04:37:20+00:00

    * tham khảo nha, chúc bạn học tốt, xin câu trả lời hay nhất nhoa ^^

    Thưa ba mẹ!

    Từ bao lâu nay, con đã luôn thúc dục bản thân để viết một bức thư cho ba mẹ. Thế nhưng, lạ kì thay, cứ mỗi khi cầm bút viết là dù cho dòng cảm xúc trong con cứ tuôn chảy những cảm xúc, kỉ niệm,… nhưng ngòi bút trên tay con lại không đủ sức và can đảm để viết lên lấy một con chữ. Nhưng hôm nay con quyết tâm viết bức thư này để bày tỏ nỗi lòng, suy nghĩ của con đối với ba mẹ.

    Ba mẹ ơi, mới ngày nào con vẫn là một cô gái bé nhỏ vậy mà giờ đây con đã học lớp….(bạn lớp mấy thì ghi vô) và con phải sắp rời xa ngôi nhà thân yêu chứa đựng bao kỉ niệm để đến với xã hội rộng lớn. Ba mẹ biết không, thấm thoát con cũng đã (…..) tuổi rồi, (…..) năm qua ba mẹ đã nuôi con nên người và cho con cắp sách đến trường như bao bạn bè. Công ơn đó con không sao trả hết nhưng cho đến ngày hôm nay, cha mẹ biết không đây là lần đầu tiên con viết lá thư này gửi đến ba mẹ bằng những tình cảm của con trong suốt (…) năm qua ba mẹ đã nuôi dưỡng, răn dạy mà con chưa một lần nào dám can đảm đề bày tỏ lòng mình với ba mẹ.

    Khi ba mẹ cầm bức thư trên tay thì chắc ba mẹ ngạc nhiên lắm phải không, cô bé ngày nào còn nhõng nhẽo, đòi ba mẹ mua đồ chơi, bánh kẹo vậy mà bây giờ con đã sắp trưởng thành để bước vào đời, sắp phải rời xa ba mẹ đến một nơi hoàn toàn mới lạ nhưng ba mẹ ơi, dù con có trưởng thành hay là một cô bé thì con vẫn là đứa con bé nhỏ, nghịch ngợm của cha mẹ. Ba mẹ còn nhớ không hồi con 3-10 tuổi con rất nhút nhát, sợ bao nhiêu thứ trên đời nhưng ba mẹ đã giúp con vượt qua, đứng vững trên chính đôi chân của mình. Những lúc con cô đơn, vấp ngã , ba mẹ luôn động viên , quan tâm an ủi con để giờ con đủ can đảm , mạnh mẹ  vượt quá những khó khăn, bất trắc trong xã hội. Ba mẹ ơi ba mẹ thật tốt biết bao vậy mà con lại vô tư làm cho ba mẹ phải buồn phiền nhưng ba mẹ vẫn luôn yêu thương con bằng chính tình thương âm áp của bậc cha mẹ.

    Mẹ ơi! Mai này con lớn lên, con cũng sẽ dạy cho con mình biết yêu quý mẹ của nó, phải biết kính trọng bà ngoại, ông ngoài của mình , bởi như cô giáo con từng dạy:

    Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ

    Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha”


    Ba mẹ, cảm ơn mẹ vì đã đánh đổi
    mọi thứ để cho con có được niềm vui, hạnh phúc. Con cảm ơn vì ba mẹ đã đưa con đến với cuộc đời này. Con cảm ơn ba mẹ vì ba mẹ đã là mẹ của con và con luôn tự hào vì được là con của mẹ. Thật may mắn vì được làm con của ba mẹ. Một lần nữa,…..cảm ơn ba mẹ vì tất cả

    Ba mẹ kính yêu,

    Kí tên

    ……( bạn tên gì ghi vô)

    0
    2022-01-14T04:37:26+00:00

    Gửi mẹ của con!

    Thưở còn bé,con từng đọc trong sách viết  rằng : ” cuộc đời của con người là một chuyến tàu” .Ban đầu khi đọc con chẳng hiểu lắm đâu nhưng sau khi mẹ giải thích,con mới hiểu rằng : cuộc đời của mỏi người quả thật là một chuyến tàu,nó có vạch xuất phát và có đích đến nhưng trong chuyến tàu ấy,không ai có thể di cùng con từ đầu đến cuối con đường.Tuy rằng là thế nhưng đối với con: Mẹ chính là người lái chuyến tàu của cuộc đời con

    Khi con còn bé,mới bập bẹ biết nói biết đi.Mẹ đỡ con đi trên suốt quang đường dài,vừa cười,vừa cổ vũ con :” mạnh mẽ lên,con gái của mẹ!” 

    Rồi con lại lớn hơn một xíu,con đã đi học,con tự biết chải chuốt ,con phải làm bài vở và rồi mỗi lần kiểm tra ,mẹ vẫn luôn cười với con .Khi đó ,từ trong ánh mắt của mẹ,on biết mẹ đang rất hạnh phúc.

    Lại lớn lên một chút,năm ấy con tròn mười tuổi,người mẹ dịu dàng ,trẻ trung năm ấy của con giờ đã có những vết nhăn ở trán,nhưng đôi mắt vẫn ánh lên vẻ hiền từ .

    Rồi năm con tròn 13 tuổi,gia đình mình xảy ra biến cố,mẹ đã không còn hiền dịu như trước kia được nữa.Ba bà mẹ nhiều lần cãi nhau đến nãy lửa,mà dường như chẳng thế nào giải quyết được .Lúc đó,con đã chuẩn bị tâm lý,nếu lúc đó ba mẹ thực sự chia tay,con sẽ về nhà bà ngoại.Bởi vì con biết,và con cũng không muốn làm ràng buộc giữa hai người nữa.Nhưng con không nhận xét cũng sẽ không nói gì cả,đó là quyết định của ba mẹ

    ….

    Năm nay con lên 15 tuổi ,mẹ cũng đã 38 tuổi.Dường như mọi thứ ổn hơn con nghĩ,ít nhất gia đình mình vẫn hạnh phúc.Mà khi nhìn kĩ lại mẹ,bỗng chốc con thấy mẹ thật sự rất đẹp,đẹp như một cô tiên vậy.Mẹ có dáng người cao cao ,làn tóc dài và đen óng mượt, cùng với khuôn mặt tròn tròn phúc hậu.Mẹ rất hay cười và mỗi lần cười ,khuôn mặt của mẹ cứ như ánh nắng diệu kì vậy.Mái tóc của mẹ đen bóng ,dài ngang lưng .cùng với đôi mắt to,màu đen nâu của mẹ.Đôi tay của mẹ đã bị chai sạn theo tháng năm.

    Mẹ là người hòa đồng,mẹ thích nói thích cười y như con vậy.Chẳng bao giờ mà mẹ ngồi yên một chỗ được.Ấy thế mà khi cái nhau hay tức giận ,mẹ đều phải bắc ghế lên hoặc đứng ở chỗ cao nhất mà mắng và cãi lộn.Nhiều lúc ,biết ba mẹ đang rất bực nhưng con vẫn không khỏi cảm thấy buồn cười vì dáng đứng của mẹ.

    Mẹ là người đa sầu đa cảm,có đôi lúc lại còn trẻ con hơn cả con.Mẹ cũng hay cười lại càng hay khóc .Mẹ cũng là người sâu sắc,mà mỗi lần mẹ nhìn con,con lại cảm giác như mẹ luôn nhìn thấu cả tâm trí của con và là người hiểu con nhất.Nhiều lúc mẹ dữ dằn lắm,mẹ mắng con tơi mỗi lần con làm sai.Nhưng con biết,mẹ vẫn luôn rất yêu thương con

    Cả cuộc đời mẹ vẫn luôn kề cạnh con,sinh con ra vào lúc mẹ đang ở tuổi đẹp nhất của thanh xuân nhưng chẳng bao giờ oán hận gì.Mẹ mang nhiều tính cách đặc trưng chẳng giống ai.Bởi vì mẹ là duy nhất và cả cuộc đời này,con chỉ có duy nhất một người mẹ thôi

    Cảm ơn mẹ,cảm ơn mẹ vì đã sinh cho con ra đời,cho con ước mơ,cho con hoài bão về một tương lai ,cho con quyền được sinh ra và lớn lên 

    Cho con thừa hưởng muôn vàn tình yêu thương của mẹ.

    Đueọc mẹ cho đi quá nhiều,được mẹ yêu thương nhiều quá làm con sợ.Con sợ có một ngày ,một ngày mà mẹ cất bước ra đi khỏi chuyến tàu của con.Để con phải tự lái chuyến tàu này.Nên con muốn dùng tất cả những khoảng thời gian còn lại mà con có thể ,để yêu thương mẹ và chăm sóc mẹ như mẹ đã từng.

    Cảm ơn mẹ,cảm ơn vì đã sinh ra con,cho con một cuộc sống và hi vọng 

    Mãi yêu mẹ

    Kí tên

    $(…)$

Leave an answer

Browse

14:7-5x6+12:4 = ? ( )