Môn Ngữ Văn Lớp 7 Hãy kể về người thân đã giúp em vượt qua khó khăn trong cuộc sống.

Question

Môn Ngữ Văn Lớp 7 Hãy kể về người thân đã giúp em vượt qua khó khăn trong cuộc sống. Giúp em bài này với ạ em cần gấp, đừng copy nguồn trên mạng nha. Em xin cảm ơn thầy cô và các bạn nhiều.

in progress 0
Raelynn 5 tháng 2022-01-10T19:58:17+00:00 2 Answers 0 views 0

Trả lời ( )

    0
    2022-01-10T19:59:46+00:00

     Đề bài : Hãy kể về người thân đã giúp em vượt qua khó khăn trong cuộc sống.

                                            Bài làm 

    Trong cuộc sống luôn có rất nhiều khó khăn, và những hiểm trở . Tôi cũng đã có lần vượt qua rất nhiều khó khăn trong cuộc sống .  Đối với tôi khó khăn lớn nhất đó chính là lúc tôi còn học lớp 5 . Và đã được một người bạn giúp đỡ . Người bạn đó có tên là lan . 

                   Lan là một cô học sinh rất đáng yêu và có giọng nói nhẹ nhàn . Thành tích học tập luôn luôn đứng nhất khối . Có lẽ tôi rất ngưỡng mộ cậu ấy bởi cậu ấy luôn được sự chú ý của nhiều người . Mọi người rất quý cậu ấy bởi cậu ấy là một người hoạt bát và hay giúp đỡ mọi người . Lan chính là người mà tôi rất quý trọng . Không hiểu tại sao ? Lan lại rất thích chơi với tôi và kết bạn với một đứa tầm thường như tôi . Nhưng cậu ấy vẫn luôn nói tôi : ” Bạn chính là người bạn mà tôi quý trọng nhất bởi bạn có tâm hồn hoạt bát và yêu đời .” Lan đã giúp đỡ tôi đến lần này đến vần khác . Lúc tôi té xuống sông, cả khi bảo vệ tôi trước tên đầu gấu,… Đó chính là một người bạn vô cùng tốt bụng . Nhưng lúc tôi gặp khó khăn nhất trong cuộc đời cũng được bạn ấy giúp đỡ . Tôi rất cảm kích bạn ấy . Tôi vẫn còn nhớ ….

                 Đó là thời gian tôi học lớp 5 . Tôi đã bị bệnh suốt năm học đó . Tôi bị đau bụng và phải điều trị và mổ gấp . Trong thời gian điều trị, tôi đã suy nghĩ rất nhiều về việc học . Và tôi e tối sẽ ở lại lớp . Trong suốt khoảng thời gian trên bệnh viện . Tôi đã được rất nhiều sự động viên từ thầy cô và các bạn . Nhưng nhiều nhất vẫn là Lan . Một người bạn đáng yêu và dễ thương . Lan thường hỏi tham sức khỏe của tôi có vẻ bạn ấy khá lo lắng . Khi tôi đã mổ xong và điều trị hết bệnh . Tôi đã được trở lại với trường lớp . Nhưng không may tôi lại không biết gì về bài học . Tôi đã rất sốc ! Và tự mình chịu đựng . Tôi đã đi mượn vở của các bạn và chép lại bài . Nhưng vẫn không hiểu . Tôi học đến chảy máu cam. Có khi lại ngất trên bàn học . Thấy thế Lan sót lắm ! Bạn ấy đã tới lại gần tôi và chỉ cho tôi từng li từng tí . Lan đã vỗ vai tôi và nói : ” Bạn vẫn ổn chứ ? Mình sẽ giúp bạn mà đừng lo . ” Nghe thế tôi súc động muốn khóc . Bạn ấy luôn chủ động đến nhà tôi và dạy kèm tôi .Bạn ấy luôn động viên tôi mỗi khi tôi kiệt sức . Luôn nhủ tôi hãy cố gắng : ” Hãy cố gắng thì chuyện gì cũng có thế vượt qua . ” Nhờ nó mà tôi đã cố gắng hết sức và trở nên vững kiến thức hơn . Sắp hai tháng nữa là thi . Tôi vẫn đến thư viện cùng lan để làm bài . Và luôn thức khuya để học thuộc . Rồi một tháng, đến ba tuần, rồi một tuần . Tôi đã rất hồi hộp. Tới khi đến kì thi tôi đã làm bài tập rất tốt . Đó chính là nhờ Lan . Người bạn của tôi . Tôi đã đạt học sinh xuất sắc và đứng top 3 khối 5 . 

                  Đó chính là lần tôi đã vượt qua những khó khăn trong cuộc đời mình . Và lại được sự giúp đỡ của người bạn tên Lan . 

                                 Chúc bạn học tốt (/^-^(^ ^*)/

    0
    2022-01-10T20:00:01+00:00

    *Bạn tham khảo nha*

    *Dàn ý 

    1. Mở bài:

    + Giới thiệu về đối tượng

    + Đối tượng đối với mình như thế nào

    2. Thân bài:

    + Giới thiệu câu chuyện

    + Diễn biến câu chuyện

    + Ý nghĩa, bài học

    3. Kết bài:

    + Khẳng định lại vấn đề

    + Ý nghĩa câu chuyện

    *Bài tham khảo

    Trong vũ trụ này có rất nhiều cái đẹp, nào là ngôi sao, nào là các hành tinh lấp lánh. Nhưng vẫn soi sáng, lấp lánh nhất chính là người mẹ trên trái đất này. Mẹ là người mà tôi luôn tự hào nhất, tự hỏi mẹ làm bằng gì mà dịu dàng, hiền hậu, tốt bụng. Ngây thơ như vậy mẹ tôi không thương tôi mới lạ. Mẹ ngày nào cũng khuyên tôi học bài, làm bài, nếu có bài không hiểu thì hỏi mẹ. Mẹ giống như một cuốn sách giáo án để “chép” bài, để soạn bài vậy. Người không thể thiếu trong gia đình này, mẹ chính là người ở vị trí cao nhất trong lòng tôi.  

    Bàn tay dịu dàng, nhẹ nhàng đưa tôi qua những dòng thời gian ấm áp. Được che phủ bởi tình thương yêu của lòng mẹ, trái tim mẹ đã sưởi ấm tôi trong những thời gian đông lạnh. Người mẹ sẽ ra sao nếu con mình không hiểu ra rằng, người mẹ yêu nhất bây giờ chính là ta. Cuộc đời mỗi người được sống chính là nhờ chúa trời, nhờ cả mẹ mới được sống. Họ là những người thiêng liêng, cao cả nhất mà tôi từng nghĩ đến. Cuộc đời này thiếu mẹ, tôi thà rằng chết còn hơn phải sống. Sống để làm gì? Sống chỉ sống trong cô độc, hối hận về việc làm khi làm cho mẹ buồn, vậy thôi. Nói như nào thì nói, mẹ vẫn luôn mong con mình được sống bình an, trọn vẹn cõi đời của mình.

    Vào những lúc học bài, mẹ luôn chỉnh sửa các lỗi sai và khuyên tôi rằng: “Lúc xưa tao học giỏi môn này lắm, mà bây giờ sao mày không biết làm?”, đối với mọi người thì đương nhiên là câu chê trách, chửi mắng nhưng với tôi, đó lại là lời khuyên bổ ích nhất. Tôi sẽ cố gắng làm sao để có thể học tốt hơn mẹ, vượt qua tầm kiểm soát của mẹ và mẹ sẽ tự hào về tôi. Lúc đó, khuôn mặt tươi cười, tự hào sẽ hé lộ trước mặt tôi và như muốn nói: “Tốt lắm! Cứ thế mà phát huy nhé!”.   

    Ngày qua ngày, mỗi lúc mẹ lại già đi, cuộc sống mẹ gần như sắp kết thúc. Nhưng kỉ niệm giữa tôi và mẹ vẫn không thay đổi, vẫn nhớ ngày nào mẹ dắt tôi đi học, dắt tôi đi chơi. Giờ nhớ lại, lòng tôi xao xuyến, thấy có lỗi vì những lần làm cho mẹ buồn. Sau này, khi tôi lớn lên, tương lai tôi luôn mong đợi đó là được làm cho mẹ cười, mẹ vui. Cuộc sống tôi không bao giờ thành đạt khi không có mẹ. 

    Một ngày này đó, tôi sẽ phải xa mái nhà này, xa người thân, xa mẹ của tôi để tự sống, tự xây dựng một thế giới cho riêng mình. Và trên con đường đấy, sự hỗ trợ tận tình của người mẹ này là vô kể. Mỗi lúc tuyệt vọng nhất lại là lần tôi được mẹ ấp ủ những tình cảm nhiều nhất. Không hiểu sao tôi muốn với mẹ những lời nói ngọt ngào nhất, tình cảm nhất rằng: “Con yêu mẹ” nhưng lại không thể. Có lẽ là do tôi đã lớn rồi, thật sự thì tôi đã lớn rồi, tình cảm của mình không thể bộc lộ ra bên ngoài như trước, chỉ có thể lặng lẽ thực hiện.     

    Mẹ yêu – hai tiếng con dành riêng cho mẹ, chỉ có mẹ mới được nhận dòng chữ này, và con sẽ mãi mãi nhớ mẹ cho dù mẹ sẽ đi xa con. Con không giận mẹ vì việc đó đâu, con luôn tha thứ cho mẹ như mẹ đã tha thứ cho con vậy. Mẹ cứ yên tâm đi khi không còn sức lực. Trên đời này con vẫn sống, sống cho cuộc đời con và cả mẹ. Mẹ sẽ là người mà con luôn nhớ đến, cảm ơn mẹ đã cho con được sống trên cuộc đời này.

Leave an answer

Browse

14:7-5x6+12:4 = ? ( )