Môn Ngữ Văn Lớp 9 ĐỀ BÀI: ĐÓNG VAI NHÂN VẬT TRƯƠNG SINH KỂ LẠI CÂU CHUYỆN TỪ LÚC TRƯƠNG SINH ĐI LÍNH VỀ ĐẾN LÚC VŨ NƯƠNG GIEO MÌNH XUỐNG SÔNG. Bài

Question

Môn Ngữ Văn Lớp 9 ĐỀ BÀI: ĐÓNG VAI NHÂN VẬT TRƯƠNG SINH KỂ LẠI CÂU CHUYỆN TỪ LÚC TRƯƠNG SINH ĐI LÍNH VỀ ĐẾN LÚC VŨ NƯƠNG GIEO MÌNH XUỐNG SÔNG.
Bài làm:
Tôi tên là Trương Sinh, được sinh ra trong một gia đình khá giả. Tôi có một người vợ đẹp người đẹp nết tên là Vũ Thị Thiết, mọi người hay gọi cô ấy là Vũ Nương. Chúng tôi sống bên nhau chưa được bao lâu thì có nạn binh đao nên tôi đi lính, tôi đau buồn từ biệt mẹ và vợ. Sau 3 năm chinh chiến thì thật may mắn tôi vẫn bình an trở về.
Được trở về quê nên tôi mừng lắm, trong lòng rất háo hức. Tôi tự hỏi không biết mẹ và vợ bây giờ ra sao? Nhà cửa thì thế nào? Đứng trước nhà nhìn xung quanh, căn nhà dừng như đã có sự thay đổi, nó trông cũ kĩ hơn, những khúc gỗ trở nên mục nát, có lẽ là do tôi đi lính quá lâu và nhà thiếu vắng người đàn ông.
Vừa bước vào nhà tôi thấy bàn thờ của mẹ mình, tôi bất ngờ và đau buồn khi biết mẹ mình mất:
– Sao mẹ không chờ con về? Con xin lỗi, mẹ ơi.
Tôi đến bên bàn thờ thắp cho mẹ nén nhang. Sau khi thắp nhang xong, tôi nhìn ra cửa thì thấy một người phụ nữ chạy đến với khuôn mặt mừng rỡ, tay có bế một đứa bé trai. Nhìn kĩ lại thì người phụ nữ đó là vợ tôi. Nàng đến bên tôi rồi nói:
– Mừng chàng trở về. Đây là con của chúng ta, thằng bé tên là Đản.
Sau đó xoay qua nói với đứa con:
– Đản à, đây là bố của con.
Mẹ mất, tôi cũng rất buồn nhưng khi nghe tin mình có một đứa con trai, tôi cũng cảm thấy vui lên một chút. Tôi dang tay ra định bế con:
– Ta là bố của con đây. Lại đây ta bế nào.
Nhưng thằng bé không để cho tôi bế, nó giãy giụa òa khóc. Vợ tôi đến bên dỗ dành thì thằng bé mới chịu nín và để tôi bế. Tôi nói với vợ:
– Ta bế con ra thăm mộ mẹ.
Sau đó tôi bế con ra thăm mộ mẹ. Đến mộ mẹ, thằng bé cứ khóc, tôi nghĩ rằng thằng bé nhớ bà nên dỗ dành:
– Nín đi con, đừng khóc nữa! Bà đã mất, cha cũng rất buồn.
Vừa nói xong, thằng bé đã hỏi lại tôi:
– Ô hay! Ông cũng là cha tôi sao? Ông lại biết nói chứ không như cha tôi trước kia chỉ nín thin thít.
Tôi nghe vậy ngạc nhiên, ba năm nay mình đi lính chưa từng về nhà, sao lại có cha trước kia nữa, tôi mới gặng hỏi đứa con. Đứa con ngây ngô nhìn tôi nói:
– Mỗi tối cha Đản đều đến, mẹ Đản đứng cũng đứng, mẹ Đản ngồi cũng ngồi, đi cũng đi nhưng chưa bao giờ bế Đản cả.
Nghe tới đó, máu ghen tuông của tôi trỗi dậy, tôi liền về nhà chửi bới ầm ĩ:
– Đồ hư thân, mất nết. Tôi mới vừa đi lính có ba năm mà cô đã dẫn đàn ông về nhà rồi sao?
Vợ tôi cố gắng giải thích minh oan nhưng tôi cũng chẳng quan tâm, tôi cứ đinh ninh là vợ mình đang thất tiết. Hàng xóm nghe thấy tôi chửi bới cũng chạy qua minh bạch cho Vũ Nương, tôi cũng chẳng màng tới. Sau đó tôi nhẫn tâm đuổi vợ ra khỏi nhà, không chịu tìm hiểu đúng sai.
Chiều hôm đó, một người trong làng mới hớt hải chạy đến trước nhà tôi, nói:
– Trương Sinh ơi! Vợ cậu Vũ Nương nhảy xuống sông Hoàng Giang tự vẫn rồi kìa.
Nghe tin vợ mất, tôi có chút chua xót, động lòng nhưng tôi vẫn nghi ngờ vợ mình. Tuy giận nhưng tôi cũng cho người đến vớt xác vợ mình nhưng vớt mãi cũng chẳng thấy đâu.
Tối đó tôi về nhà, ngồi ôm con bên ngọn đèn mới thắp, nó mới chỉ lên chiếc bóng của tôi và kêu lên:
– Cha kìa! Cha của Đản kia kìa.
Bấy giờ tôi mới biết rằng mình đã nghi oan cho Vũ Nương. Chỉ vì sự hồ đồ, ghen tuông, ích kỉ của tôi mà làm cho Vũ Nương chết oan. Tôi đau đớn dằn vặt bản thân của mình rất nhiều. Giá như tôi không vu oan cho cho nàng ấy thì bây giờ gia đình đã đầm ấm, hạnh phúc. Tôi thật sự rất hối hận….
NHẬN XÉT GIÚP MÌNH VÀ THÊM YẾU TỐ BC, MIÊU TẢ Giúp em bài này với ạ em cần gấp, đừng copy nguồn trên mạng nha. Em xin cảm ơn thầy cô và các bạn nhiều.

in progress 0
Josie 13 phút 2022-07-05T02:28:37+00:00 1 Answer 0 views 0

Trả lời ( )

    0
    2022-07-05T02:30:05+00:00

    mk thấy tạm ổn r nha bạn.còn về yếu tố thì mk ko bk

Leave an answer

Browse

14:7-5x6+12:4 = ? ( )