Môn Ngữ Văn Lớp 9 Đóng vai cô kĩ sư kể lại cuộc gặp gỡ và trò chuyện với anh thanh niên trong truyện ngắn lặng lẽ Sapa

Question

Môn Ngữ Văn Lớp 9 Đóng vai cô kĩ sư kể lại cuộc gặp gỡ và trò chuyện với anh thanh niên trong truyện ngắn lặng lẽ Sapa
Giúp em bài này với ạ em cần gấp, đừng copy nguồn trên mạng nha. Em xin cảm ơn thầy cô và các bạn nhiều.

in progress 0
Nevaeh 19 phút 2023-01-01T10:17:25+00:00 2 Answers 0 views 0

Trả lời ( )

    0
    2023-01-01T10:18:28+00:00

    ** Bạn tham khảo dàn ý và bài viết dưới đây nhé **

    * Dàn ý

    A. Mở bài

     – Giới thiệu bản thân

    B. Thân bài

    – Kể về hoàn cảnh gặp gỡ với anh thanh niên 

    – Kể lại ấn tượng của mình với người thanh niên ấy :

    + Đó là một anh thanh niên xởi lởi, gần gũi, rất thân thiện và rất “thèm người 

    + Anh mời chúng tôi về nhà chơi, căn nhà anh gọn gàng, ngăn nắp và chúng tôi cảm nhận rõ sự mến khách của anh.

    + Anh cầm rót nước mời bác họa sĩ uống và tận tay cầm một chén trà ra bàn cho tôi

    + Anh nói về công việc của anh, nói rất cụ thể, rất chi tiết. 

    +Tôi muốn tặng lại cho anh một vật gì đó nên kẹp lại chiếc khăn mùi soa vào quyển sách của anh. 

    C. Kết bài

      – Nêu cảm nghĩ của bản thân

    ** Bài viết tham khảo

    Sau khi ra trưởng, tôi một cô kĩ sư trẻ đang mông lung với những dự định, công việc trong tương lai nhưng vì có cuộc gặp gỡ đặc biệt mà tôi đã tìm ra ước mơ của mình. Đó là trong một chuyến công tác đầu tiên đển Sapa, tôi đã được gặp và nói chuyện với một anh thanh niên trên đỉnh Yên Sơn. Cuộc gặp ấy đã in đậm trong tâm trí tôi đến tận bây giờ.
    Hôm đó là một ngày nắng trên Sa pa tôi đi cùng với bác họa sĩ lên đến đỉnh Yên Sơn thì nghỉ chân. Cũng chính ở đó tôi gặp một anh thanh niên. Bác họa sĩ nói anh thanh niên là anh rất thèm người, thèm nghe tiếng người nói, thèm được nói. Vì trên đây là đỉnh Yên Sơn cao đến 2600m nên ít người qua lại nơi đây. Anh nói chuyện với chúng tôi rất hồ hởi và quý người, kể cho chúng tôi về công việc, cuộc sống của anh ở nơi đây. Anh đã rất nhiệt tình mời chúng tôi lên nhà anh chơi, vậy là tôi theo bác họa sĩ đã nhận lời và lên đến nơi anh ở. Lên đến nơi chúng tôi thấy không gian tràn ngập sắc hoa rực rỡ và anh thanh niên đang ôm một bó hoa thật to, mỉm cười nhìn chúng tôi.

    Quên mất sự ngập ngừng ban đầu, tôi chạy lại bên anh và nhận lấy bó hoa tự nhiên như những người bạn. Anh nói to và rõ ràng những ý nghĩ chân thành ít ai nghĩ và càng ít người nói ra: bó hoa đó để kỉ niệm cho lần gặp gỡ tình cờ mà long trọng này. Bỗng dưng tôi cảm thấy anh thật gần gũi. Anh say sưa kể về công việc của mình. công việc của anh đơn điệu, lặp đi lặp lại hằng ngày mà gian khổ lắm. Anh kể về những đêm 1h sáng lạnh đến buốt da buốt thịt, những khoảnh khắc lặng im của núi rừng cùng sự đáng sợ của gió và mưa tuyết. Anh vẫn làm việc đều đặn và quả quyết chống lại cái rét căm căm của Sapa bằng tất cả tình yêu công việc và tinh thần tự giác, kỉ luật, trách nghiệm với nghề.

    Chúng tôi nhìn quanh ngôi nhà của anh, đây là ngôi nhà của một người cô độc sao nó sạch sẽ và gọn gàng vô cùng, đủ biết chủ nhân là con người có nếp sống ngăn nắp và khoa học. Anh không có nhiều vật dụng nhưng giá sách gây cho tôi một sự tò mò đặc biệt. Anh ắt hẳn phải là con người có tâm hồn đẹp và đầy mộng mơ. Những tâm sự chân thành của anh, tâm sự về công việc, về sự cô đơn mà anh từng nghĩ đến, về lẽ sống và lý tưởng sống anh đã chọn, cả câu chuyện về ông kỹ sư vườn rau hay đồng chí nghiên cứu bản đồ sét. Đó lại là một thanh niên khiêm tốn, dễ gần.

    Tôi muốn tặng lại cho anh một vật gì đó nên kẹp lại chiếc khăn mùi soa vào quyển sách của anh. Chiếc khăn sẽ kỉ niệm gặp gỡ ngắn ngủi nhưng đáng nhớ này. Vậy nhưng trong giờ phút chia tay, có lẽ không hiểu được tấm chân tình tôi gửi lại, anh trả cho tôi chiếc khăn và không quên nói lời chào. 
    Cuộc gặp gỡ đó đã diễn ra từ lâu và giờ tôi cúng như anh làm những công việc thầm lặng như vậy. Người thanh niên ấy có lẽ tôi sẽ chẳng bao giờ gặp lại nhưng dấu ấn về anh vẫn còn vẹn nguyên như ngày hôm qua. 

    0
    2023-01-01T10:19:04+00:00

    Tôi là một cô gái trẻ của Hà Nội vừa mới tốt nghiệp, chuẩn bị nhận công tác ở Lai Châu, tôi háo hức đón chờ công việc mới để góp phần công sức xây dựng đất nước lúc bấy giờ. Trên chuyến xe đến chỗ nhận việc làm, tôi gặp và trò chuyện cùng bác lái xe và một bác họa sĩ lão thành. Trong chuyến đi qua Sa Pa ấy, tôi và bác học sĩ đã gặp được một anh thanh niên mà mãi sau này tôi vẫn nhớ. Tôi nhớ không phải là tôi thích anh mà tôi nhớ vì ngưỡng mộ anh, kính trọng anh.

    Khi đó xe dừng chân để nghỉ trưa, bác lái xe hứa sẽ giới thiệu một anh thanh niên cho tôi và bác họa sĩ. Tôi hơi e ngại, sau đó khi nhìn thấy anh mặt tôi bất giác đỏ lên. Anh mời chúng tôi lên nhà chơi, nhưng lại vội vàng chạy lên nhà chuẩn bị trước, tôi và bác họa sĩ theo sau. Bước lên từng bậc, càng lên cao thì những luống hoa đủ màu sắc hiện hữu ở trước mắt, chàng thanh niên ấy đang cắt hoa và tự nhiên trao cho cô gái, trong sự ngạc nhiên tôi quên mất ngại ngùng chạy đến bên nhận bó hoa từ tay anh. Anh nói là để kỉ niệm lần đầu quen nhau. Chúng tôi có khoảng ba mươi phút để trò chuyện. Anh mời tôi và bác họa sĩ vào nhà để thưa chuyện.

    Khi bước vào nhà, chúng tôi hoàn toàn ngạc nhiên trước sự sạch sẽ, ngăn nắp trong ngôi nhà nhỏ xinh ấy. Tôi đưa mắt ngắm những đồ vật trong nhà. Bất giác tôi tiến tới phía bàn đọc sách của anh, khẽ giở cuốn sách anh đang đọc giở ra xem. Trong lúc tôi ngồi đó, anh cầm rót nước mời bác họa sĩ uống và tận tay cầm một chén trà mang qua cho tôi. Anh rất lịch sự biết tôi đang đọc nên chỉ lặng lẽ để trên bàn. Anh nói về công việc của anh, nói rất cụ thể, rất chi tiết. Tay tôi cầm sách đọc nhưng lại bị chính câu chuyện của anh lôi cuốn. Tôi không nhìn nhưng tôi nghe không bỏ sót chữ nào. Anh nói xong thì bảo chúng tôi kể chuyện dưới xuôi cho anh nghe. Nhưng bác họa sĩ lại muốn anh kể về anh tiếp về công việc của anh, anh nói đến những khó khăn khi sống ở trên này, anh trả lời câu hỏi của bác họa sĩ về “cô độc nhất thế gian” và cả sự “thèm người”. Bác họa sĩ hình như có ý vẽ anh, tôi thấy anh khiêm tốn giới thiệu những người đáng vẽ hơn anh. Trong lúc ấy bác họa sĩ vẫn cứ vẽ, anh vẫn cứ giới thiệu.

    Thời gian chẳng mấy đã hết, bỗng nhiên tôi lại muốn để lại một cái gì đó cho anh nhớ về tôi giống như anh đã nói, kỉ niệm cho lần gặp gỡ này. Thế nhưng tôi lại chẳng có gì trong túi xách cả. Hết thời gian tôi với bác họa sĩ được anh tiễn đến tận chân cầu thang ra về. Tưởng là đi được rồi nhưng anh lại chạy với theo trả lại cho tôi chiếc khăn mùi xoa tôi cố tình để lại. Tôi thấy anh thật thà quá, chẳng hiểu sao tôi cảm giác như bác họa sĩ hiểu được ý tôi nên tôi đỏ mặt cầm lại và ra về.

    Sau lần gặp gỡ đó tôi không có cơ hội để gặp lại anh lần nữa, có lẽ bác họa sĩ già sẽ trở lại để tận hưởng một cuộc sống “Sa Pa buồn” và cùng nói chuyện ở dưới xuôi với anh. Nhưng chắc chắn lần gặp gỡ này tôi sẽ không bao giờ quên.

Leave an answer

Browse

14:7-5x6+12:4 = ? ( )