Môn Ngữ Văn Lớp 9 Mẹ và quả Những mùa quả mẹ tôi hái được Mẹ vẫn trông vào tay mẹ vun trồng Những mùa quả mọc rồi lại lặn Như mặt trời khi như mặt tr

Question

Môn Ngữ Văn Lớp 9 Mẹ và quả
Những mùa quả mẹ tôi hái được
Mẹ vẫn trông vào tay mẹ vun trồng
Những mùa quả mọc rồi lại lặn
Như mặt trời khi như mặt trăng.
Lũ chúng tôi từ tay mẹ lớn lên
Còn những bí và bầu thì lớn xuống
Chúng mang dáng giọt mồ hôi mặn
Rò xuống lòng thầm lặng mẹ tôi.
Và chúng tôi, một thứ quả trên đời
Bảy mươi tuổi mẹ vẫn chờ được hái
Tôi hoàng sợ ngày bàn tay mẹ mỏi
Mình vẫn còn là một thứ quà non xanh?
( Nguyễn Khoa Điềm )
Dựa vào dàn ý hãy viết một đoạn cảm nhận về bài thơ
Ko chép mạng nếu chép mạng sẽ báo cáo vi phạm
Chỉ viết một đoạn văn cảm nhận về bài thơ ý trong ảnh thêm ý vào nha ko viết nguyên bài văn
Nhớ bộc lộ cảm xúc nha Giúp em bài này với ạ em cần gấp, đừng copy nguồn trên mạng nha. Em xin cảm ơn thầy cô và các bạn nhiều.
mon-ngu-van-lop-9-me-va-qua-nhung-mua-qua-me-toi-hai-duoc-me-van-trong-vao-tay-me-vun-trong-nhun

in progress 0
Aaliyah 2 tuần 2022-09-17T18:56:10+00:00 2 Answers 0 views 0

Trả lời ( )

    0
    2022-09-17T18:57:27+00:00

    Đã bao lần tôi làm tổn thương mẹ. Mẹ dạy lũ em tôi không ngại mua ngại nắng để trồng bí, trồng bầu để kiếm tiền học phí cho các con. Khi thu hoạch những thứ quả ấy, tôi trân trọng vô cùng. Bài thơ này của nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm viết về tình cảm, sự mong đợi của người mẹ và sự biết ơn chân thành của đứa con đối với người mẹ. Bằng sự trải nghiệm cuộc sống với tâm hồn giàu suy tư tran trở trước cuộc sống. Nhà thơ nhận thức được rằng mẹ là hiện thân của sự vun trồng bồi đắp để con là một thứ quả ngọt ngào. Giọt mồ hôi mẹ nhỏ xuống như một thứ suối nguồn để bồi đắp để những mùa quả thêm ngọt thơm. Qua đó ta thấy ở nhà thơ được tấm lòng yêu thương, biết ơn mẹ chân thành và vô cùng sâu sắc.

    0
    2022-09-17T18:57:58+00:00

    Cảm nhận của tôi về bài thơ của nhà văn Nguyễn Khoa Điềm là vô cùng khó tả. Hình những mùa quả do tay mẹ vun trồng cũng giống như mặt trăng mọc rồi lại lặn. Những đứa con trong bài thơ cũng như mùa quả ấy, một tay mẹ nuôi lớn. Theo thời gian, chúng lớn lên cùng với những mùa quả ấy. Đến khi lớn nhìn lại đôi bàn tay chợt nhận ra tôi cũng vẫn còn là một thứ quà non xanh chờ mẹ gặt hái .Bằng sự trải nghiệm cuộc sống, với một tâm hồn giàu suy tư trăn trở trước lẽ đời, nhà thơ đã nhận thức được mẹ là hiện thân của sự vun trồng bồi đắp để con là một thứ quả ngọt ngào. Giọt mồ hôi mẹ nhỏ xuống như một thứ suối nguồn bồi đắp đề những mùa quả thêm ngọt thơm.Quà không còn là một thứ quà bình thường mà là “quả” của sự thành công, là kết quà của suối nguồn nuôi dưỡng. Bài thơ không chỉ ngợi ca công lao to lớn của mẹ, của thế hệ đi trước với thế hệ sau mà còn lay thức tâm hồn con người về ý thức trách nhiệm, sự đền đáp công ơn sinh thành của mỗi con người chúng ta với mẹ…Câu tục ngữ liên quan tới bài thơ là câu”Ăn quả nhớ kẻ trồng cây”,cũng như chúng ta.Ta được lớn lên từ dòng sữa mát lành và công chăm nuôi của mẹ,thế nên ta luôn phải nhớ tới người mẹ mà đã sinh đẻ ra ta. Qua đó, ta thấy ở nhà thơ tấm lòng yêu thương và biết ơn mẹ chân thành và vô cùng sâu sắc. Bài thơ của nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm viết về tình cảm, sự mong đợi của người mẹ với con và lòng biết ơn chân thành của người con với mẹ.

Leave an answer

Browse

14:7-5x6+12:4 = ? ( )