Môn Ngữ Văn Lớp 9 Viết đoạn văn nêu cảm nhận của em về khổ thơ cuối bài thơ Viếng lăng Bác của tác giả Viễn Phương? ( KHÔNG CHÉP TRÊN MẠNG )

Question

Môn Ngữ Văn Lớp 9 Viết đoạn văn nêu cảm nhận của em về khổ thơ cuối bài thơ Viếng lăng Bác của tác giả Viễn Phương?
( KHÔNG CHÉP TRÊN MẠNG ) Giúp em bài này với ạ em cần gấp, đừng copy nguồn trên mạng nha. Em xin cảm ơn thầy cô và các bạn nhiều.

in progress 0
Reagan 3 tháng 2022-02-22T21:57:19+00:00 2 Answers 0 views 0

Trả lời ( )

    0
    2022-02-22T21:58:19+00:00

    Trong khổ thơ thứ tư bài thơ Viếng lăng Bác, nhà thơ Viễn Phương đã thể hiện cảm xúc lưu luyến, bịn rịn trước khi rời lăng Bác. Thật vậy, nếu như những dòng thơ trên là nỗi đau buồn, thương nhớ của 1 người con miền Nam đối với Hồ Chủ tịch vĩ đại thì khổ thơ cuối đã thể hiện sự lưu luyến ko muốn rời xa đối với Bác của một người con miền Nam lâu ngày mới được ra thăm lăng Bác:
    “Mai về miền Nam thương trào nước mắt
    ….
    Muốn làm cây tre trung hiếu chốn này”.
    Cụm từ “thương trào nước mắt” thể hiện một nỗi buồn thương mãi mãi khôn nguôi trong lòng tác giả đối với sự ra đi của Bác và việc sắp phải xa Bác. Khi sắp phải trở về miền Nam, tâm trạng của nhà thơ như tâm trạng của 1 người con sắp phải xa cha, đau buồn vô cùng. Tiếp theo, tác giả dùng điệp ngữ “muốn làm” để thể hiện khát vọng muốn được hóa thân vào những thứ bé nhỏ để được mãi ở bên Bác. Những hình ảnh bình dị như “con chim hót, đóa hoa tỏa hương” thể hiện được sự khát khao công hiến, muốn được dâng hiến cho Bác. Chao ôi, đây là một ước mơ vô cùng bình dị mà lớn lao của tác giả. Nhưng quan trọng hơn, tác giả muốn được làm “cây tre trung hiếu”. Cây tre trung hiếu dường như là hình ảnh của người dân VN với những phẩm chất bình dị, kiên cường, trung hiếu. Dường như, tác giả khao khát được hóa thân vào những thứ bình dị để được mãi mãi ở bên Bác, được Bác soi sáng cho con đường đi của dân tộc VN. Những cảm xúc của tác giả là những cảm xúc vô cùng chân thực, bình dị mà cao đẹp, đó là tâm trạng của 1 người con trước vị cha già kính yêu của dân tộc.

  1.                                                    BÀI LÀM

    Khổ cuối (khổ thơ thứ tư) là cảm xúc của nhà thơ khi ra về. Nhà thơ lưu luyến muốn được ở mãi bên lăng Bác. Lòg nhớ thươg, đau xót kìm nén đến giờ phút chia tay đã vỡ òa thành nước mắt: “Mai về miền Nam thươg trào nước mắt”. Tình cảm chắp cánh cho ước mơ, nhà thơ muốn được hóa thân, hòa nhập vào cảnh vật ở bên làng Bác:

                               Muốn làm con chim hót quanh lăng Bác

                               Muốn làm đóa hoa tỏa hương đâu đây

                               Muốn làm cây tre trung hiếu chốn này.

    Hình ảnh cây tre lặp lại tạo ấn tượg đậm nét và làm cho dòg cảm xúc được trọn vẹn. Cậy tre khách thể đã hòa nhập cùg cây tre chủ thể. Hình ảnh ẩn dụ này thể hiện lòng kính yêu và trug thành vô hạn đối với Bác, mãi mãi đi theo con đường của Bác. Các điệp ngữ “muốn làm” cùng các hình ảnh thơ đứg sau nó tạo một nhạc thơ dồn dập, tha thiết diễn tả tình cảm, khát vọg dâng trào mãnh liệt. Bài thơ tưởg khép lại trog sự xa cách của khôg gian nhưg lại tạo đc sự gần gũi trog tình cảm, ý chí. Đây cx là nhữg tình cảm chân thành của mỗi người khi vào viếng Bác, nhất là nhữg người con miền Nam vốn xa cách về ko gian, của cả nhữg ai chưa đc đến lăng Bác nhưg lòg vẫn thành tâm hướg về Người.

Leave an answer

Browse

14:7-5x6+12:4 = ? ( )